Chuyện tình cờ

Chuyện tình cờ

Gửi bàigửi bởi phi » CN Tháng 8 06, 2017 10:12 pm

Hôm nay đi tập thể dục ở gym của YMCA ở San Jose, gặp nhiều chuyện bất ngờ.

Đang tắm trong nhà tắm công cộng thì bị tắt điện tối thui. Ai cũng hoảng hốt . Hóa ra có một tên nhóc nghịch ngợm tắt đèn . Khi cảm đám la hoảng như vậy vì có cả con nít, thì tên này thích thú, lại liên tục tắt / mở.

Một tên nhóc khám phá ra thủ phạm, la lên “cái thằng này nè”, rồi chạy ra đấm vào bụng tên đó một cái. Nhẹ thôi, không hề hấn gì. Tên này nhe răng ra cười, rồi tắt / mở tiếp.

Lúc đó thì anh của tên này xuất hiện, kéo hắn ta ra một góc . Sau đó anh ta mở tất cả các ngăn tủ locker ra cho tên này đóng lại, nghe rầm rầm.

Một ông đứng tuổi chạy lại quát tháo, rồi lẩm bẩm cả bằng tiếng Việt. Lúc này thì mình hiểu ra câu chuyện và bắt đầu cáu, nên mình nói như vầy:

+ Ông muốn cậu bé đó tắt / mở đèn hay ông muốn nó đóng tất cả các cánh tủ lại ?
+ Tôi muốn nó đi ra ngoài
+ Ông la hét như vậy, nó hoảng sợ, sẽ còn mệt thêm. Anh trai nó đang bày cho nó một trò chơi tương đối an toàn, ông chấp nhận chuyện đó đi.

Rồi mình qua ra nói với ông Mỹ có cậu bé con đã đánh vào bụng tên thủ phạm tắt đèn:

+ Con ông đánh rất nhẹ, chắc ông biết vậy nên không làm gì . Nhưng với cậu bé kia, nó không hiểu vậy đâu . Khi nó cảm thấy bị tấn công, nó sẽ khỏe như khủng long . Ông không ra giữ con ông lại, có chuyện gì là do ông đấy . Tôi sẽ ra tòa làm chứng .

Rồi mình đi ra ngoài chỗ sấy tóc, lấy máy sấy ra sấy cái chân cho khô . Tên thủ phạm tắt đèn lò mò đi theo, bắt chước mình lấy cái máy ra sấy chân . Mình bèn đứng dậy, chải đầu, sấy tóc, giả bộ đánh răng, hắn ta dĩ nhiên làm theo, vừa làm vừa cười tủm tỉm . Đó là dấu hiệu muốn giao tiếp .

T1-at-YMCA.png
T1-at-YMCA.png (80.49 KiB) Đã xem 227 lần.


Sau đó hắn chui vào cái locker của mình đứng trong đó (locker to mà), không chịu ra. Mình nói: “Ai muốn chụp hình iphone thì ra nhanh nhe”, thế là hắn ta chui ra ngay. Thích chụp hình nhưng lại hay mắc cở.

T2-at-YMCA.png
T2-at-YMCA.png (26.29 KiB) Đã xem 227 lần.


Chưa hết nhe. Ngay lúc đó có một ông khác lò mò đi tới, cứ rờ vào mặt hắn ta. Hắn ta thích quá, cứ cười hi hi . Hóa ra ông này khiếm thị, không thấy rõ đường, đang lò mò ra tìm chỗ sấy tóc. Vì ông ta nghe mình sạc ông VN kia nên biết mình người Việt . Ông ta làm quen, xin số đt. Tự nhiên có thêm người bạn mới. Mình cũng giải thích về cậu bé tắt đèn thì ông ta tuy không biết TK là gì, nhưng thông cảm ngay. Đồng cảnh ngộ dễ dẫn tới cảm thông mà.

Sau đó mình xả stress với ông VN lúc đầu kia (người mà mình nghĩ là đã phản ứng quá đáng với cậu bé tắt đèn): “Ông nói ông không muốn qua đây sống, qua chỉ vì cho con cái ông cơ hội. Vậy thì ông cũng phải cho con người khác cơ hội chứ . Tôi giải thích cho ông rồi, nhưng thái độ của ông như là tránh hủi vậy . Ông làm vậy trước mặt 2 đứa con của ông, ông đã dạy cho 2 cháu một bài học rất xấu . Chúng sẽ lớn lên ích kỷ . Mà ở cái đất này, người ích kỷ không tiến xa được đâu. Tôi có thể nói riêng cho ông, nhưng vì ông có hành động kỳ cục trước mặt con ông, nên tôi nói ngay tại đây cho 2 cháu nó nghe. Khi nó lớn lên, chúng nó sẽ hỏi ông. Hy vọng ông sẽ có lời giải thích thật lòng với chúng. Ông đừng hỏi tôi Trường học nào tốt, học khu nào tốt nữa, vì có những việc rất cần thiết ông có thể làm đấy”.

Mình làm một mạch rồi đi về, ghé nhà cô Tường Anh ăn mà lòng vẫn còn vấn vương, vui/buồn/hạnh phúc/tức giận lẫn lộn.

Về tới nhà, tình cờ tự nhiên có một người bạn cũ (là PH TK ở VN) gửi một bản nhạc cho mình. Trong tâm trạng vui/buồn lẫn lộn như vậy, mình quyết định viết lại lời bài hát cho hợp tâm trạng mình như sau. Khi nào có dịp sẽ hát, thu lại làm kỷ niệm:

They are flowers, blooming in winter
They are the fire, started in the rain
Just like a doll that no one wants anymore
That’s how they feel, every day

When they go out, they see clouds above
When they come in, they hear thunderstorm
And when they sing, they would sing in silence
And hope that nothing bad happens

A piece of freedom, a piece of sunshine
For this lovely land on which they are living
A piece of peace, a piece of joy
A piece of warmth, that’s what they wish for

A piece of freedom, a piece of dreams
And that my students won’t cry as often
A piece of understanding, a piece of love
May their parents never lose hope again

I know this song won’t help very much
I’m just a teacher who sings for my students
Alone I’m helpless, a bird in the wind
That feels that the storm never ends

A piece of freedom, a piece of sunshine
For this lovely land on which we are living
A piece of peace, a piece of joy
A piece of warmth, that’s what I wish for

A piece of freedom, a piece of dreams
And that my students won’t cry as often
A piece of understanding, a piece of love
May their parents never lose hope again

Sing with me, this little song
Sing, with me, this little song
Sing with me, for the little boys
Sing with me, for the little girls

8/2017 @ San Jose
Dedicating this translated song to my teachers and my students at Nhân Văn.

Sao lại có quá nhiều việc xảy ra quá tình cờ vào tối nay nhỉ?
Phi
Special Ed.
Hình đại diện của thành viên
phi
 
Bài viết: 5595
Ngày tham gia: CN Tháng 2 08, 2009 10:23 am

Re: Chuyện tình cờ

Gửi bàigửi bởi phtran1302 » T.Hai Tháng 8 21, 2017 11:12 pm

Anh Phi,
Mặc dù anh viết bài post này với văn phong rất tích cực xen lẫn hài hước... nhưng P đọc mà không ngưng nước mắt được - Ở Mỹ, con nít là số 1, TK được biết đến trước VN nhiều năm, con người được tiếp xúc với văn hóa lịch sự do dân trí cao.... thế nhưng vẫn tồn tại những thực trạng đau nhói lòng đến các trẻ TK của chúng ta. Anh - một người anh hùng của trẻ TK - P cho là thế, vì anh làm mọi điều nhằm bảo vệ cho các thành viên đáng yêu này, nhưng có được bao nhiêu người như thế để nhân lên ý thức về TK trong cộng đồng - Có lúc vì yêu con, đau đớn cho con mà P cũng muốn lồng lộn, xù lông như con gà mẹ bảo vệ con mình - Thương lắm các trẻ, rồi tương lai sẽ đi về đâu khi cha mẹ không còn ? :( :( :(
Phương
phtran1302
 
Bài viết: 3024
Ngày tham gia: T.Hai Tháng 3 16, 2009 12:45 am
Đến từ: Saigon, Viet Nam

Re: Chuyện tình cờ

Gửi bàigửi bởi lythaibinh » T.Sáu Tháng 9 29, 2017 8:12 am

:roll: :roll: :roll: :roll:
lythaibinh
 
Bài viết: 3
Ngày tham gia: T.Năm Tháng 9 28, 2017 5:09 am

Re: Chuyện tình cờ

Gửi bàigửi bởi phi » CN Tháng 11 05, 2017 10:22 pm

Chiều nay đi bơi, lại gặp lại bạn TK nói ở trên. Hôm nay ngôn ngữ bạn có phát triển hơn trước . Hôm nay thì một bạn khác dẫn bạn TK đi chơi, mình đoán là tình nguyện viên trong ngành .

Lúc đó 2 bạn bơi ra, đang tắm lại trong phòng tắm, chuẩn bị ra về . Bạn TNV tắm xong, thay đồ mà bạn TK vẫn đứng nghịch nước.

Bạn TNV: Rule said, "who stays, lose". (Luật nói, ai ra chậm thì thua)
Bạn TK: I want to say (Tôi muốn ở lại)
Bạn TNV: You lost. You lose. Rule says you are losing. (Bạn thua rồi, sắp thua rồi, luật nói vậy đó)
(Ý bạn TNV muốn dụ bạn TK ra đi về)
Bạn TK: No rule (Không có luật gì hết, vậy là NT và NN tiến bộ rồi)

Lúc đó mình đang đứng tắm bên cạnh, nên nói:
Phi: Rule said, "who goes home first sees tivi". (ai về trước đc coi tivi)
Bạn TNV: I am going home now. (tôi về đây)
Bạn TK: I am going home now. (tôi về đây)

Và bạn mặc quần áo đi ra. :)

Rồi mình chỉ cho bạn TNV kia rằng, nên nói cái bạn Tk muốn làm, nói về tích cực, về phần thưởng.

Sau đó mình đi ra, thì gặp 2 nhóc khoảng lớp 6 đang đứng chơi banh trong phòng tắm, cản chỗ không ra được . Mình đợi chút mà 2 bạn vẫn không biết, nên mình nói "excuse me. pls let me pass thru" (cho chú đi qua một cái).

Lúc mình ra tủ lấy quần áo thì 2 nhóc đó cũng dùng tủ bên cạnh . Một nhóc đứng ho, khạc khạc rồi nhổ ra nhà . Sau đó bạn mở khóa, lấy quần áo và nhổ thêm cái nữa.

Phi: There is a sink overthere in case you need to spit (có cái bồn ngoài kia nếu cháu cần nhổ).
2 nhóc nhìn mình, không nói gì, và 1 nhóc sập cái cửa lại rất to. Lúc đó ông bố đứng ngay sau lưng mà mình không biết . Anh ta hỏi bằng tiếng Việt .

Ông bố: Gì đó con?
2 nhóc: Ông này la!
Phi: 2 bạn này là con bạn hả?
Ông bố: có gì không anh?
Phi: Tôi có nhắc 2 cháu.
Ông bố: tôi nghe rồi, có gì không anh?
Phi: À, vậy chắc anh nghe mà chưa hiểu. Thôi, tôi phải đi, anh hỏi lại 2 cháu sau nhe!

Rồi mình đi ra, quẹo vào phòng tập thể dục . Lúc đó ông bố đi ra với 2 nhóc, và nghe ông ta la 2 nhóc: Tụi mày cứ để người khác la, tao nóng lên là có chuyện đó (không hiểu là có chuyện với mình hay với 2 nhóc đó).

Ra xe, vừa vui vừa buồn. Vui vì bạn TK kia tiến bộ, tuy còn thua 2 nhóc này mặt NT, nhưng đang cố gắng sống tốt hơn mặt giao tiếp xã hội. Buồn vì 2 nhóc này là nạn nhân của ông bố. Ông ta không quan tâm lắm về sự kiện, hành vi . Có vẻ ông ta chỉ quan tâm tới cảm xúc của ông khi con mình bị người khác la.

Mình đổi giờ đi bơi, khả năng gặp lại ông bố này cao.
Phi
Special Ed.
Hình đại diện của thành viên
phi
 
Bài viết: 5595
Ngày tham gia: CN Tháng 2 08, 2009 10:23 am

Re: Chuyện tình cờ

Gửi bàigửi bởi phtran1302 » T.Ba Tháng 11 07, 2017 11:05 pm

Anh Phi,
P nghĩ, dạy con là 1 nghệ thuật "đỉnh cao" chứ không tầm thường, bời nó có ý nghĩa gieo trồng một nhân cách, phẩm hạnh sống theo suốt đời của 1 con người. Nếu chính bản thân mình chưa tốt, điều đó cũng đi đôi với việc mình sẽ dạy con mình chưa tốt. Trước tiên, môi trường gia đình là ảnh hưởng lớn nhất, rồi mới đến trường học,
thầy, cô, người chung quanh.... chính mình làm gương mẫu cho con còn tốt gấp mấy lần cầm roi nhịp và sang sảng giảng moral.
Tiếc là người cha nóng tính, nội việc câu hỏi ông ta đưa ra đầy chất "gây hấn" (có gì không anh?) thay vì nói như thể ông ta nên hỏi con mình "ông ấy lo con về việc gì"
xem coi việc đó thế nào, có cần phải nói lời xin lỗi và dạy con hành xử cho đúng.
Phương
phtran1302
 
Bài viết: 3024
Ngày tham gia: T.Hai Tháng 3 16, 2009 12:45 am
Đến từ: Saigon, Viet Nam

Re: Chuyện tình cờ

Gửi bàigửi bởi phi » T.Tư Tháng 11 08, 2017 9:46 pm

phtran1302 đã viết:Anh Phi,
P nghĩ, dạy con là 1 nghệ thuật "đỉnh cao" chứ không tầm thường, bời nó có ý nghĩa gieo trồng một nhân cách, phẩm hạnh sống theo suốt đời của 1 con người. Nếu chính bản thân mình chưa tốt, điều đó cũng đi đôi với việc mình sẽ dạy con mình chưa tốt. Trước tiên, môi trường gia đình là ảnh hưởng lớn nhất, rồi mới đến trường học,
thầy, cô, người chung quanh.... chính mình làm gương mẫu cho con còn tốt gấp mấy lần cầm roi nhịp và sang sảng giảng moral.
Tiếc là người cha nóng tính, nội việc câu hỏi ông ta đưa ra đầy chất "gây hấn" (có gì không anh?) thay vì nói như thể ông ta nên hỏi con mình "ông ấy lo con về việc gì"
xem coi việc đó thế nào, có cần phải nói lời xin lỗi và dạy con hành xử cho đúng.


Mình cũng thú tội là với riêng mình, đôi khi con mình nó dạy mình đó: Mình dạy nó làm cái gì đó, rồi chợt nhận ra là chính mình cũng chưa làm, nên mình phải sửa mình trước.

Dạy con 1/2 là khoa học, 1/2 là nghệ thuật, mình nghĩ như vây . Cho nên cần học hỏi mà cũng cần tự tìm giải pháp cho con mình .
Phi
Special Ed.
Hình đại diện của thành viên
phi
 
Bài viết: 5595
Ngày tham gia: CN Tháng 2 08, 2009 10:23 am

Re: Chuyện tình cờ

Gửi bàigửi bởi phi » T.Năm Tháng 11 09, 2017 3:40 pm

Anh Phi,
P nghĩ, dạy con là 1 nghệ thuật "đỉnh cao" chứ không tầm thường, bời nó có ý nghĩa gieo trồng một nhân cách, phẩm hạnh sống theo suốt đời của 1 con người. Nếu chính bản thân mình chưa tốt, điều đó cũng đi đôi với việc mình sẽ dạy con mình chưa tốt. Trước tiên, môi trường gia đình là ảnh hưởng lớn nhất, rồi mới đến trường học,


Chiều t5 bên này, sáng t6 ở VN... mình đc nhắn là bé út đang buồn vì rớt cuộc thi violin, không vào đc vòng trong. Tuần rồi, mình dụ bé tập một bài violin nhạc VN để 2 bố con rảnh thì chơi nhạc chung, mình guitar, bé violin. Bé mới đồng ý thì nay thì rớt, khóc và ỉu xìu. MT của mình trong tuần này là làm sao cho bé hiểu rằng âm nhạc nó vui ở chỗ tập, chơi với người khác, vui vì mình thắng, vui vì bạn thắng, và thậm chí thua cũng là một trải nghiệm vui sau này ... Hiện giờ bé còn nhỏ nên chỉ nghĩ được "thắng giải" là MT quan trọng. Như Phương nói, dạy những cái nhỏ nhỏ như vậy rất khó.

Hiện cô giáo của bé cho chơi trò "đấu loại trừ", tức là ai trong ban nhạc của Trường cũng phải chấp nhận thách đấu nhạc từ một bạn khác . Ai thua sẽ tụt hạng, ai thắng thì leo lên cao hơn. Cô làm vậy để các bạn cố gắng hơn . Mình hiểu MT đó nên về phần gia đình, mình cần cho bé út biết về music appreciation vì music competition / sportmanship thì có cô giáo lo rồi .
Phi
Special Ed.
Hình đại diện của thành viên
phi
 
Bài viết: 5595
Ngày tham gia: CN Tháng 2 08, 2009 10:23 am

Re: Chuyện tình cờ

Gửi bàigửi bởi phtran1302 » T.Sáu Tháng 11 10, 2017 3:41 am

Anh Phi,
Nhớ đến ngày còn nhỏ, được Ba Mẹ và Dì dạy điều gì... ngẫm nghĩ là mình may mắn có được gia đình dạy dỗ để trở thành người biết sống chân thật, chan hòa, biết yêu thương người khác, yêu thương loài vật....
Để dạy cho con hiểu sống là cho đi, là vui với niềm vui người khác có... khó thiệt đó anh Phi, làm sao bé hiểu được rằng thắng thua chỉ là luật chơi quy định, cái bé được là sự trãi nghiệm và bài học từ sự "thua" của mình. Khó à nha, anh Phi.
Hồi nhỏ, P bắt chước 1 bạn trong lớp làm 1 điều gì đó, các bạn khác trêu chọc là "cái đồ bắt chước" - P đã trả lời rằng : "Đúng, tôi bắt chước bạn ấy bởi điều đó hay,
tôi bắt chước cái hay chứ không bắt chước cái dở, vậy các bạn thấy có gì đáng trêu chọc ở đây? ", các bạn ngưng không còn gì để trêu nữa.
Đối với bé... để dạy "con thất là mẹ thành công" chắc phải suy nghĩ và tùy vào hoàn cảnh xảy ra mà tìm hướng để giải thích cho con rõ, khi anh dạy cháu hiểu rồi, nhớ chia xẻ cho P và các PH khác biết làm sao với nha.
Phương
phtran1302
 
Bài viết: 3024
Ngày tham gia: T.Hai Tháng 3 16, 2009 12:45 am
Đến từ: Saigon, Viet Nam


Quay về Những bài viết về Tự Kỷ

Đang trực tuyến

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào trực tuyến.3 khách.

cron