Author Archive

Dịu dàng ơi,

Thursday, May 13th, 2010
Diu dangDịu dàng của mẹ!

Hi..hi..Dù đi đâu, ở chỗ nào mỗi khi nghe mẹ gọi:”Dịu dàng ơi” Thì mọi người xung quanh mẹ mắt tròn, mắt dẹt khi thấy mẹ gọi con – Một cậu bé 5 tuổi như thế. Họ nghĩ chắc mẹ bị Hâm hâm nên mới đặt tên con như thế nhỉ?

 

Mà ngẫm lại mẹ cũng thấy mình hâm hâm thật. Ai lại bao nhiêu tên hay không gọi mà toàn gọi con bằng những cái tên rất chi là…Dịu dàng, Đằm thắm, Nết na, Yêu Thương, Nồng nàn, Nếp cái, Mốc, Tony Bùi…
Trời ơi! Nếu mà có cuộc thi ai nhiều tên nhất thì có lẽ con giành giải nhất mất.

Ở Hội cha mẹ trẻ khuyết tật trí tuệ mỗi khi có Hội họp hay Tọa đàm chi đó mọi người thường bảo nhau rằng: “Trước khi chữa bệnh cho con thì phải chữa cho cha mẹ trước đã” Hay:” Con đỡ được tí nào thì Bố mẹ lại nặng thêm”.hi..hi. Vậy nên Mẹ cũng có cái tên là: T tự kỷ,T câm điếc từ đó.

Không sao đâu con, mẹ không buồn vì những cái tên đó đâu. Bởi mẹ mong muốn các cha mẹ khác nhìn thẳng vào sự thật, chấp nhận sự thật đó. Và mẹ cám ơn con!

Dịu dàng ơi,
Ngày chưa sinh con mẹ chỉ là một cô giáo bình thường ở Trường Huyện. Sáng lên lớp, tối về soạn bài. Và cứ đến tầm như bây giờ (cuối tháng 4, đầu tháng 5) là những Giao viên cực kì bận rộn cho HS thi hết học kỳ, rồi chuẩn bị Thanh kiểm tra cuối năm.
Con biết không, mỗi khi nghe có đoàn kiểm tra của sở GD về thì cả trường lo lắng. Từ Hiệu trưởng cho đến giáo viên. lo Họ tìm ra lỗi..(Ai mà chẳng có lỗi con nhỉ?)

Giờ đây,khi đã từng được ngồi Họp, Hội thảo cùng Bộ trưởng, thứ trưởng mẹ thấy chuyện ngày xưa sao buồn cười thế! Nghe mẹ kể con thấy mẹ “Oai” lắm phải không? Nếu con nói được, con sẽ hỏi mẹ: Mẹ ơi! Mẹ làm gì mà oai thế?

Ùm,Mẹ chẳng làm gì cả. Đơn giản là vì con mẹ mới được gặp những người quan trọng như vậy.
Mẹ cám ơn con!

Vì con nên mẹ đã rời bỏ cái Trường Huyện đó, đưa con về Thành phố can thiệp sớm.
Vì con mẹ được tham gia các Nhóm, Hội của các cha mẹ có con bị Khuyết tật trí tuệ.
Vì con mà cái tên “T..Sao Mai” được khá nhiều các tổ chức, các ban nghành liên quan tới KTTT biết đến.
Chẳng biết từ khi nào mẹ trở thành một chuyên gia tư vấn đồng cảnh cho Cha mẹ.
Một người Cha hay một người mẹ khi biết đứa con thương yêu nhất của mình bị KTTT, Họ như suy sụp hoàn toàn. Họ đổ lỗi, Họ dằn vặt nhau.. (Họ là chính Mẹ của khoảng thời gian trước đấy con ạh ) rồi khi gặp mẹ, Họ khóc lóc,chia sẻ..rồi Họ cười..Họ còn hỏi mẹ: Sao chị/cô hiểu rõ tôi thế?

Chẳng biết từ khi nào mẹ trở thành người soạn và giảng các chương trình tập huấn cho Cha mẹ. Tổ chức các sự kiện liên qua đến trẻ KTTT. Mẹ đi nhiều, đọc nhiều và hiểu hơn nhiều về thế giới xung quanh. Tất cả là nhờ con đấy, con yêu!

Vì con mẹ cũng được đi chơi nhiều nơi, được ở Hotel hạng VIP, được đi máy bay mà không phải trả tiền…(chứ như lương gv của mẹ thì đến bao giờ mới được đi như thế hi..hi)

Vì con mẹ được gặp gỡ, chia sẻ với các cha mẹ khá nổi tiếng trong giới ” Khuyết tật trí tuệ” ở Hà Nội như: Bác Yến, Bác Th (Bác này có cái nick name nổi tiếng đó con ơi, Mẹ bạn D học cùng lớp hòa nhập với con ấy)
Bác Mylang ở SG, Bác SongCầm ở Huế (Bác này mới xuất bản cuốn tự truyện ” Cánh chim trong bão” có 2 chương kể về nuôi anh Sho tự kỷ đó con.) Bác Cầm có tặng 1 cuốn. Đọc xong mẹ kêu trời! Sao Bác Cầm nghị lực rứa? Cuộc đời khốn khổ của mẹ chưa là gì cả. Bác là tấm gương để mẹ soi vào mỗi khi chùn chân mỏi gối.

Vì con mà mẹ còn biết tập tành sử dụng computer để lên mạng để chia sẻ. và mẹ đã gặp rất nhiều cha mẹ đi chung “Con thuyền” cùng mẹ và đặc biệt gặp một Bà mẹ ở ÚC (sau này mẹ sẽ kể con nghe nha!)

Con yêu! Vì con mà thời gian qua Mẹ được Bộ Nội Vụ, Bộ GD, Molisa..mời đóng góp ý kiến cho dự thảo về Luật NKT.
Buồn cười quá con ạh! Nhớ có lần mẹ đi dự Hội thảo trên Bộ Nội Vụ. Hôm đó toàn người khuyết tật đại diện cho các Tỉnh/Tp. Thấy mẹ ko đi xe lăn, ko thiếu bộ phận nào trên cơ thể. Một ông phó vụ trưởng ngồi cạnh hỏi mẹ bị làm sao mà được mời đến đây. Mẹ trả lời là: Mẹ có vấn đề về não, gọi nôm na là KTTT. Ông ấy quan sát mẹ một lúc rồi hỏi: “KTTT mà sao xinh thế?có lây chồng được không? có đẻ con được không? có biết nuôi con không..?” Mẹ đều trả lời là có. Thế là ông ấy chốt một câu: Thế thì gọi gì là KTTT.
Thế rồi sau nghe mẹ tham luận về vấn đề trẻ KTTT, về vấn đè của cha mẹ, về trường học của các con. Ông ấy đã đến và sorry mẹ.
Từ đó mẹ có thêm một tên nữa là: Người đẹp Khuyết tật trí tuệ. ha..ha zui quá!

Hôm nay mẹ nhận được giấy mời đóng góp lần cuối cho dự thảo Luật NKT trước khi trình Quốc Hội vào tháng 11 và ban hành vào tháng 1/2012. Đọc qua dự thảo mẹ thấy: Vậy là bao nhiêu vất vả của các cha mẹ trẻ KTTT đã được đưa vào một số điều luật.

Hy vọng khi luật được ban hành. Con của mẹ và các bạn khác không phải đóng tiền học quá cao, được hưởng chế độ phúc lợi XH, được thăm khám miễn phí và được quyền đi học hòa nhập..

Ơn trời! Mẹ cầu mong như thế!

Sinh nhật yêu thương

Thursday, July 23rd, 2009

Hôm nay con đã đón ngọn nến thứ 4 của tuổi mình – 4 ngọn nến cho Tony Bùi của mẹ. Lấy gì để đo lòng mẹ trong suốt 4 năm từ khi con chào đời? Những vui, những buồn, những lo âu, những đợi chờ và những hy vọng nhỏ? 4 năm qua, con đã lớn chừng nào, cả nhà ta đã trải qua những gì, mẹ nhớ hết. Mẹ sẽ không kể ra đây tất cả, vì quan trọng nó nằm trong tim mẹ, trong tâm trí mẹ hàng ngày, và bất cứ khi nào con nói được, con hỏi mẹ, mẹ sẽ kể con nghe lần lượt nhé.
Mọi sự phát triển của con đều không bình thường, không giống như bao bạn nhỏ khác trên thế gian này, mẹ đã biết không nên so sánh con với các bạn, bởi mẹ tin con lớn lên theo cách của con, theo cách mà con đã chọn, hơn hết mẹ hạnh phúc bởi mọi điều xung quanh con đều bình thường, không khác biệt. Và mẹ sẽ chờ, chờ cùng con đón những ngọn nến tiếp theo mà cuộc đời dành cho con, như mẹ đang chờ câu nói đầu tiên của con trong ngôi nhà của chúng ta.
Từ đây con chập chững bước đi trên con đường của con, theo tháng ngày, những con đường đó sẽ luôn có bố mẹ cùng con.
Mẹ không chúc con đường ấy bằng phẳng, đầy hoa, mà mẹ mong con đường con đi sẽ có chỗ gập ghềnh – Để con luôn biết hy vọng, biết ước mơ và biết phấn đấu vượt qua trở ngại.
Mẹ không chúc con lúc nào cũng gặp may mắn, mà mẹ chúc con có những người bạn tri kỷ, cùng chí hướng, biết tự định đoạt cuộc sống của mình.
Mẹ cũng không chúc trên gương mặt con sẽ chỉ có nụ cười, mà mẹ muốn con có những phút thấy lòng không bình yên, những lúc nước mắt và sự tiếc nuối trực trào nơi khóe mắt – Để con biết giá trị của hạnh phúc, của những nỗ lực không ngừng bảo vệ nó.
Và mẹ không chúc con sẽ trở thành người thành đạt, bởi mẹ tin rằng, mạnh liệt tin tưởng rằng con nhất định là niềm tự hào của bố mẹ, là niềm tự hào ngay từ lần đầu tiên bố mẹ thấy khuôn mặt con, sau này và sẽ luôn là như vậy.
Cuối cùng mẹ chúc con luôn gần bên bố mẹ không rời nhưng mẹ vẫn muốn chúc con có 1 gia đình riêng hạnh phúc, nơi những trái tim, dù đang rất gần nhau nhưng ko bao giờ thôi hướng về nhau, như bố mẹ ngày càng gắn bó bởi vì con.
Ngày hôm nay – Ngày con đón 4 ngọn nến cho tuổi thứ 4 của mình, và tưởng như những điều mẹ viết dành cho con là quá sớm, nhưng mẹ luôn muốn nói, muốn nghĩ, muốn ấp ủ từng ngày. Sẽ không ai cười mẹ đâu, bởi người mẹ nào cũng thế phải không con?!
Con đang lớn lên trong vòng tay bố me, từ những bước chân ngượng ngiụ đầu tiên, và ngày mai cuộc sống sẽ nuôi dưỡng tinh thần và nghĩ lực của con, rèn luyện bước chân con vững vàng.
Rồi con sẽ không còn là chàng trai nhỏ của bố mẹ nữa, mà là người đàn ông ngốc ngếch của bố mẹ giữa cuộc đời. Bố mẹ luôn cùng bước trên con đường của con, bất cứ khi nào con mỏi mệt, muộn phiền, con cần 1 nơi bình yên, con lại “ chập chững “ về đây con nhé, về với vòng tay và trái tim của mẹ, để lại được vỗ về, như ngày hôm nay, ngày con còn thơ bé.
Chúc mừng sinh nhật Tony Bùi thương yêu của mẹ!