Đi VN phải đeo 2 cái điện thoại, 1 cái để bên Mỹ/Ấn Độ gọi khi cần, 1 cái để cho phụ huynh VN liên lạc . Lúc ra phi trường về Mỹ thì lại quên 1 cái, báo hại chị Tường Anh phải đóng phim hành động chạy xe ôm đuổi theo taxi đưa cho mình.
Lên máy bay lại gặp anh P. Về VN bận quá không ghé thăm được mà lại tình cờ ngồi chung chuyến bay. Anh P. nói: “Anh gặp em lần này là 2 lần rồi. Lần trước anh nhớ em còn cho anh 1 ổ bánh mì …” Thế là mình móc ra cho ngay 2 ổ . Số là sáng ra chị Tường Anh tặng 6 ổ bánh mì loại 8000 vnd 1 ổ, 4 thịt, 1 giò, 1 cá để mình ăn sáng, ăn trưa và ăn trên máy bay vì thức ăn của EVA không hợp với mình.
Lúc máy bay cất cánh, ngồi trên cao ngắm bờ biển VN, xin 1 ly vang đỏ, rồi cứ thế vừa ngắm cảnh vừa gặm bịch chôm chôm Xuyến cho (hình như là ăn không hết nên cho mình). Cả khoang ai cũng nhìn mình thèm thuồng .
Về lại Hoa Kỳ, đang chạy trên 101 hướng Nam thì 1 anh chạy xe rất ẩu, lạng lách đánh võng. Thế là mình gọi ngay 911 (giống như 113 ở VN) báo, khoảng 1 phút sau thấy xe cảnh sát rượt lên, hy vọng bắt được anh chàng ẩu tả đó. Những người như vậy nên được cảnh sát mời ra làm việc vì họ có thể gây tai nạn, có thể làm tan nát một gia đình vô tội nào đó.
Trên đường về nhà tranh thủ ghé vào hiệu bánh mua 1 cái bánh sinh nhật . Họ không nhận credit card mà mình lại không có tiền mặt USD, thế nào móc ngay tờ 500.000 VNĐ ra đưa làm cô bán hàng trợn mắt hỏi: “Bộ hay đi VN lắm hay sao mà có sẵn tiền VN”?
- Vâng, có việc nên hay đi
- Mấy anh thì việc gì, chắc có em nào bên đó hay là mê ba cái … rồi
Thôi thì cười trừ . Có những lúc ta không nên phí lời giải thích . Kiếm mãi cũng gom được 30 USD để trả .
Trưa mai 12:30 pm tới nhà T.M. họp, chưa biết lành dữ ra sao. Có quá nhiều việc phải trinh bày, giải thích.