Author Archive

2 đứa bé, 2 số phận

Tuesday, May 1st, 2012

Hôm nay đọc trên báo 2 mẩu tin khác nhau, đều về 2 em bé chết thảm thương. Một em là học sinh tiểu học bên Mỹ, bị xe tông khi băng qua đường. Một em là học sinh tiểu học bên Pakistan, tự tử.

Em ở Mỹ thì xe tông lúc mẹ đang đi đằng sau, cách có vài bước. Mẹ đang phải dẫn 1 bé nữa nên thoát chết. Mẹ đang kiện thành phố vì họ biết chỗ này nguy hiểm (3 vụ đụng chết trong vòng 6 tháng) mà đã không làm gì cả, không gắn bảng, không gắn đèn … để nay đến lượt em.

Em ở Pakistan thì học giỏi, nhà nghèo nên ăn mặc quần áo cũ. Em muốn gia đình mua bộ đồng phục mới, gia đình không thể mua nên em tự tử chết.

Ng sẽ tới

Saturday, November 12th, 2011

Tính Ng không nói ra nên chẳng ai giúp được. Sau cùng thì mình cũng giải quyết xong. Chẳng có gì là khó cả, vấn đề là người ta không cho mình giúp thôi. Giống như cái mình nói với cô K ngày hôm qua “chui từ bụng mẹ ra mới khó, ra rồi thì còn gì nữa mà sợ”. K này, ý mình là trong bụng me, mình không làm chủ được tình hình. Lớn lên rồi thì việc gì mình cũng phải cố. Không làm được thì vì không thể làm, chứ đừng để vì không muốn hay không dám.

Ng bảo thích bên này hơn chỗ q 10 rất nhiều. Hy vọng Ng sẽ tiến lên hơn nữa. Mọi người sẽ giúp Ng.

T có tin vui

Saturday, November 12th, 2011

Chị Ng đăng tin vui về T làm ai cũng phấn chấn hẳn lên. Cô X thì mắt đỏ hoe vì mừng cho T. Cuối tuần này may mắn, rất nhiều tin vui từ VN.

Mới ngày nào đi học còn dính vào cái iPad. :-)

N gọi

Saturday, November 12th, 2011

Hôm này N gọi. Vậy là cũng giúp được N 1 chút tuy là rất nhỏ. N cảm ơn nhưng có lẽ N không biết rằng mình cũng nên cảm ơn N — nhiều hơn rất nhiều.

Trở lại SFO

Monday, October 10th, 2011

Vừa về lại đang bước ra khỏi máy bay thì nhận được tin nhắn của xếp “Your promotion has been approved”. Lâu lắm rồi mới nhận được 1 tin vui dạng “ngoại cảnh”. Lần chót có cảm giác thích thú như vậy là hồi được Cal nhận vào học. Còn trước đó là hồi lớp 3, 4 gì đó lúc mẹ đi chợ về cho mấy cái kẹo life saver.

3 c o m rồi lại 3 p a r

Thursday, September 2nd, 2010

Khoảng 600 nhân viên. Tính đổ đầu mỗi người kiếm khoảng 2.8 triệu USD. Thật ra thì không tới. Xếp bỏ túi 100 triệu, 800 triệu vào tay VC, còn lại 1.2 tỷ USD chia cho 600 người. Not bad.

Hewlett-Packard Co.’s bidding war with rival Dell Inc. over 3PAR Inc. has created a $2.1 billion windfall for insiders and investors at the small data-storage company, but the proceeds won’t be evenly split.

Nearly $800 million will go to three venture-capital firms—Mayfield Fund, Menlo Ventures and Worldview Technology Partners—that remain among the Fremont, Calif., company’s biggest shareholders. Collectively the three still own 38% of 3PAR.

Almost $100 million will go to 3PAR’s chief executive, David Scott. His payout eclipses the combined proceeds for the company’s three …

trên đường về nhà

Saturday, July 24th, 2010

Đi VN phải đeo 2 cái điện thoại, 1 cái để bên Mỹ/Ấn Độ gọi khi cần, 1 cái để cho phụ huynh VN liên lạc . Lúc ra phi trường về Mỹ thì lại quên 1 cái, báo hại chị Tường Anh phải đóng phim hành động chạy xe ôm đuổi theo taxi đưa cho mình.

Lên máy bay lại gặp anh P. Về VN bận quá không ghé thăm được mà lại tình cờ ngồi chung chuyến bay. Anh P. nói: “Anh gặp em lần này là 2 lần rồi. Lần trước anh nhớ em còn cho anh 1 ổ bánh mì …” Thế là mình móc ra cho ngay 2 ổ . Số là sáng ra chị Tường Anh tặng 6 ổ bánh mì loại 8000 vnd 1 ổ, 4 thịt, 1 giò, 1 cá để mình ăn sáng, ăn trưa và ăn trên máy bay vì thức ăn của EVA không hợp với mình.

Lúc máy bay cất cánh, ngồi trên cao ngắm bờ biển VN, xin 1 ly vang đỏ, rồi cứ thế vừa ngắm cảnh vừa gặm bịch chôm chôm Xuyến cho (hình như là ăn không hết nên cho mình). Cả khoang ai cũng nhìn mình thèm thuồng .

Về lại Hoa Kỳ, đang chạy trên 101 hướng Nam thì 1 anh chạy xe rất ẩu, lạng lách đánh võng. Thế là mình gọi ngay 911 (giống như 113 ở VN) báo, khoảng 1 phút sau thấy xe cảnh sát rượt lên, hy vọng bắt được anh chàng ẩu tả đó. Những người như vậy nên được cảnh sát mời ra làm việc vì họ có thể gây tai nạn, có thể làm tan nát một gia đình vô tội nào đó.

Trên đường về nhà tranh thủ ghé vào hiệu bánh mua 1 cái bánh sinh nhật . Họ không nhận credit card mà mình lại không có tiền mặt USD, thế nào móc ngay tờ 500.000 VNĐ ra đưa làm cô bán hàng trợn mắt hỏi: “Bộ hay đi VN lắm hay sao mà có sẵn tiền VN”?

- Vâng, có việc nên hay đi

- Mấy anh thì việc gì, chắc có em nào bên đó hay là mê ba cái … rồi

Thôi thì cười trừ . Có những lúc ta không nên phí lời giải thích . Kiếm mãi cũng gom được 30 USD để trả .

Trưa mai 12:30 pm tới nhà T.M. họp, chưa biết lành dữ ra sao. Có  quá nhiều việc phải trinh bày, giải thích.

Lính mới

Friday, March 5th, 2010

Mới nhận Steven H. vào làm. Anh chàng Mỹ này quê quán tiểu bang Min., học Uni of M. và ĐH Brown. Khoảng 28t, thông minh, thích trượt tuyết. Có lẽ chưa làm việc với người VN bao giờ vì loay hoay mãi mà cứ viết sai họ “Nguyễn”. Mấy ngày đầu có vẻ e ngại, hôm nay đã bắt đầu cười với mọi người. Có vẻ thích khí hậu California, nghe nói bên Min. giờ này còn tuyết.

6000 VND cho 1 giây

Friday, September 18th, 2009

Phải trả 6000 VND cho 1 giây, tức là 360 nghìn cho 1 phút.  Biết nhưng không nói được, thế mới tức!

yếu & mạnh

Friday, September 18th, 2009

- Tôi không gỡ xuống. Làm vậy tụi nó nghĩ tôi chịu thua

+ …

- Tôi giữ nguyên vậy cho nó tức chơi

+ Ông treo nó lên cho người ta biết ông mạnh, gỡ xuống thì sơ tụi nó nghĩ ông yếu. Yếu hay mạnh là ở chỗ  ông làm gì cũng vì cái người ta nghĩ. Cái đó mới là yếu.