Hỏi con: “Noel mẹ lại phải đi xa. Ngày lễ con nghỉ hai tuần chẳng có mẹ, con buồn không?”
Con trả lời: “Có, nhưng con không khóc đâu. Mẹ cứ dán hình con búp bê bằng giấy lên tường, ngay chỗ đầu giường con. Khi ngủ, nhớ mẹ, tay con sẽ cầm tay búp bê giống cầm tay mẹ, và con ôm gối ôm giống như ôm mẹ.”
Mẹ hỏi thử: “Vậy con đi với mẹ không?” Con thông cảm: “Mẹ phải teach mấy em autistic, đâu có chơi với con được. Thôi con ở nhà với bố.”
Con lớn xen vào: “Em vào chơi với anh, anh sẽ cho em xem anh chơi game. Lâu lâu anh cho em mượn I-touch. Nhưng khi nào em nói nhiều thì anh nhức đầu lắm, em nói ít thôi nhé.”
Ôi, các con, cám ơn các con thông cảm cho công việc mà mẹ cưu mang cùng các cô, chú, bác… Thế mình trân trọng và sử dụng đến cùng những giây phút mình có nhau, các con nhé.