Lâu lắm rồi mẹ không có thời gian vào blog để viết về những tiến bộ của con trong thời gian gần đây. Các cụ xưa thường nói trẻ con sau khi ốm dậy thường “nảy tài”, trộm vía mẹ nghiệm thấy cũng đúng. Xin lỗi con nhé vì mẹ chẳng bao giờ muốn con ốm đâu. Đáng lẽ ra đợt nghỉ dài ngày vừa rồi(30/04,01/05) mẹ con mình nếu không đi chơi xa được thì cũng thăm thú được một số nơi của HN. Buồn thật đấy con nhỉ, chưa bao giờ con bị ốm dài ngày đến vậy(10 ngày), cái bệnh sốt virut này đáng sợ thật, người con xanh rớt, chẳng buồn ăn cũng chẳng buồn nói. Mấy ngày gần đây trộm vía con ăn trả bữa nên trông cũng khá hơn rồi, có một điều mẹ và các cô giáo đều cảm nhân thấy là mấy hôm nay con nói nhiều hơn, câu nói dài hơn, chuẩn hơn và nhận thức có vẻ khá hơn.
Chủ nhật tuần vừa rồi hai mẹ con đứng trên tầng 8 nhìn xuống dưới, những con đường, những tòa nhà cao thấp nhấp nhô, con buột miệng “thành phố RIODRANEYRO”(ôi có lẽ mẹ viết sai chính tả mất rồi), chắc con liên tưởng đến hình ảnh của TP này trong máy vi tính. Sau đó mẹ dạy con về các mùa trong năm, khi nói đến mùa đông, con bảo “”Mùa đông, ông già NOEN, tuyết rơi”. Mẹ hỏi:”"Thế ông già NOEN tặng quà cho ai?”con nói:”Ông già NOEN tặng quà cho TK”, mẹ nghe mà sướng mãi.
Cách đây mấy ngày, con cầm bút vẽ những đường ngang dọc đầy lên chân, mẹ hỏi:”Con vẽ cái gì đây”, con nói:”vẽ ngôi nhà của ông ngoại”, không thể tượng tượng mẹ vui mừng như thế nào. Một lúc sau vẫn hình vẽ đấy con chỉ vào và nói:”bức tường Beclin” (mẹ thấy hình vẽ có vẻ giống với bức tường Beclin hơn), nhưng dù là hình gì đi chăng nữa thì đó cũng là một sự tiến bộ vượt bậc của con rồi. Nói chung có rất nhiều việc trước đây mẹ chưa thấy con thể hiện thì bây giờ mới được bộc lộ ra.
Sáng nay trước khi đến lớp mẹ hỏi con có ăn trứng vịt lộn ko, con bảo “Đến lớp, mẹ H cho ăn phở”, ôi vui quá đi ấy chứ. Mong rằng một ngày gần đây con có thế kể lại được những việc xảy ra trên lớp hay trong quá khứ, lúc đó chắc mẹ phải mở đại tiệc ăn mừng nhỉ. Dạo này các cô giáo cũng bảo con nói nhiều hơn, đã biết gọi tên bạn, chơi với bạn (tuy chưa biết cách chơi).
Tối qua con tranh xem tivi với bố thế là bố đành phải đồng ý cho con mở máy tính để chơi, khoảng 9h30 mẹ bảo con tắt máy đi ngủ con ngoan ngoãn tắt máy ngay, mẹ nghe thấy con nói “con của mẹ” và chạy ra ôm lấy chân mẹ mồm vẫn còn nói “con của mẹ”, mẹ chững lại mất vài giây vì xúc động, khi định thần lại mẹ mới nghĩ ra chắc là con đã vào mạng và nhìn thấy trang Web “concuame”, việc con đọc đúng tên trang Web thì không có gì đáng ngạc nhiên vì con biết đọc từ lúc 4 tuổi mà không phải ai dạy, điều làm mẹ xúc động là hành động và lời nói của con nó thể hiện tình cảm thật sự. Lúc đó mẹ chỉ biết ôm con vào lòng và nói:
” Con của mẹ, con trai yêu quí của mẹ…”