Một câu chuyện xảy ra tại San Jose, California sáng hôm nay, ngày 12 tháng 11 2009.
Thày giáo cho bài: Cứ 4 học sinh được thưởng thì có 2 học sinh không được. Vậy nếu có 126 học sinh, thì có mấy em được, mấy em không?
Thày chưa dạy loại toán này, chỉ ra bài để xem các em cố sức giải ra sao.
Chỉ có 1 mình Miv làm được, nhưng lại khác với thày.
Thày giải là: lấy 4/6, tức là 2/3, nhân cho 126. Ta có số học sinh được thưởng là 84 em.
Miv giải là: lấy 126 chia cho 6, ta có 21 cái “giỏ”. Trong mỗi cái giỏ đó có 4 em được thưởng và 2 em không được. Vậy lấy 21 * 4 = 84 em.
Thày nói: em làm vậy cũng được, làm kiểu thày cũng được.
Miv cãi: em làm vậy nhanh hơn thày.
Rồi Miv dám cãi thày như vầy:
Nếu thày cho bài khác đi, ví dụ như “cứ 6 em thì có 3 em được, 2 em không, 1 em có thể được”, làm kiểu thày làm sẽ lâu hơn. Kiểu của em thì chỉ việc lấy 21 cái giỏ nhân cho 3, 2 hoặc 1 thì biết được bao nhiêu em loại nào.
Đó là chưa kể nếu có đến 127 em, không chia chẵn cho 6 thì sao? Làm kiểu em, em biết có 1 cái giỏ chưa đủ người, nên khi nào cho đủ người vào, em sẽ tính được tiếp ngay lập tức.
Nói chung là hỗn láo, dám cãi thày. Kết quả là bố và mẹ Miv hôm nay phải tới trường, vì thày giáo đưa Miv vào danh sách học sinh giỏi trong tháng. Trước toàn trường sáng nay thày gọi Miv lên nói: “em đã giải một bài toán mà không ai trong lớp giải được” (dù là thày chưa dạy, và đã dám cãi thày, chứng minh cách giải của em hơn của thày). Rồi thày trao cho em bằng khen trước các bạn bè cùng và khác lớp.
To teacher V: Thank you for being a teacher.
To Miv: Khi bố nói “trẻ con phải nghe lời người lớn” có nghĩa là con phải lắng nghe lập luận của bố mẹ, nhưng sau đó thì đến lượt bố mẹ phải nghe lại phản biện của con, tức là “người lớn phải nghe lời trẻ con (phản biện)”. Thank you for being my son.