Author Archive

Con đã sinh ra như thế nào?

Thursday, April 2nd, 2009

Cuối năm 2003, Hà nội có một sự kiện trọng đại:  Seagame 23.

Tối khai mạc, nhà mình háo hức ra sân vận động Mỹ Đình. Có một trục trặc nhỏ, 2 vé vào sân vận động ở hai khán đài khác nhau. Thế là bố vào khán đài B, còn mẹ và Đức vào khán đài A, cử a VIP.

Anh bảo vệ ngăn mẹ lại, lý do, nhìn mẹ thấy …không giống VIP. “Tại sao? Tôi có giấy mời của Ban Tổ chức đây” – “Giấy mời này,hình như  ai cho chị. Chị trẻ quá, không phải lãnh đạo, không vào được cửa này”. Mẹ cáu:  “Nếu có VIP nào nhường cho tôi cái giấy mời này,thì tôi chắc là còn quan trọng hơn cả …VIP”. Anh bảo vệ đuối lý, bèn khó dễ: “Vậy chị vào đi, nhưng không được mang cháu nhỏ vào”. Ái chà, mẹ không dễ đầu hàng đâu nhé. Nhìn quanh, thấy vài người tỏ ra đồng tình, và từ xa, một người có dáng phụ trách đang tiến lại, mẹ nói: “Được, vậy anh trông cháu cho tôi vào nhé,nó hơn 2 tuổi thôi”, rồi sầm sầm đi vào. Tất nhiên, anh Đức lon ton chạy theo rồi, và chú bảo vệ chỉ biết… nhìn theo thôi.

Nếu chú bảo vệ hôm ấy biết, trong bụng mẹ còn có cả Khoai nữa nhỉ? Nhưng mà lúc ấy,chính mẹ cũng còn chưa biết.  Con mới như một giọt sương đọng lại thôi. Và một đêm hội bừng sáng, rực rỡ pháo hoa,con đã cùng mẹ và anh Đức thưởng thức trong đêm ấy đấy.

Một tuần sau, mẹ biết được là con đã đến. Người được báo tin đầu tiên  là anh Đức: “con biết không, con có em rồi đấy”. Anh Đức không hiểu mấy, nhưng gật đầu đồng tình, như thể mẹ báo tin sẽ có thêm một món đồ chơi ấy.

Đến lượt bố. Bố reo khẽ bằng giọng trẻ con: “Thí là sang năm nhà mìn có thêm một con khỉ coong rồi!”.

Mùa hè năm 2004 nắng nóng chưa từng thấy. Mẹ mang bầu lững thững đi hóng gió, ai cũng thấy mẹ thật khoẻ mạnh, vui vẻ,  đầy sinh lực chờ đón con ra đời.

Tháng 7 âm lịch, trời vẫn nóng. Bà ngoại gọi điện nhắc mẹ mai sang ăn giỗ cụ. Nhưng trong sổ khám thai, mai là ngày dự  sinh của con rồi.

Tối hôm đó, hơi lẩm nhẩm đau bụng. Bố giục đi bệnh viện, nhưng mẹ ham xem phim truyền hình, rồi ngủ luôn. 3h sáng, mẹ thức dậy vì đau, nhưng thấy cả nhà ngủ yên, không muốn gọi. Lát sau, bố thức giấc, thấy mẹ đang ngồi dựa lưng, biết mẹ đau rồi nên vội dậy trở mẹ vào bệnh viện.

Bác sĩ bảo: “Còn tươi cười thế kia thì còn lâu mới đẻ”. Bác sĩ không biết là mẹ sinh lần 2, và mẹ giỏi chịu đựng mà. Mỗi cơn đau đến, mẹ thường hít sâu, nhủ thầm là cố lên, mỗi cơn đau sẽ là một cơn sóng đưa mẹ chóng vào bờ, để mẹ được gặp con.

Mẹ đi dạo ngoài sân bệnh viện, mỗi khi đau lại dựa vào cây hay ghế đá. Đến lúc biết là gần tới lúc rồi, mẹ nhìn thấy ánh bình minh bắt đầu hé lên ở chân trời. Mẹ bảo bố là biết thế này cứ ngủ ở nhà, giờ đi cũng kịp. Vừa nói xong thì cơn đau dữ dội nổi lên, mẹ chỉ còn ra hiệu đưa mẹ vào phòng sinh ngay thôi.

Sau vài cơn co rất mạnh nữa, mẹ lơ mơ thấy nhiều cô sinh viên thực tập trẻ măng ghé xuống, hỏi chị có đau lắm không? Đau, nhưng cơn đau này rất đáng chịu đựng.

Rồi con ra đời. Tiếng con khóc vang lên, đúng lúc ánh nắng ban mai sáng lên ngoài cửa sổ. Mẹ nghe thấy bố rối rít gọi điện thoại cho mọi người, báo tin con đã được sinh ra.

Khi mẹ được bế con, mắt con mở to, chững chạc. Thật khác với anh Đức, anh Đức nhắm tịt mắt, chỉ thi thoảng mở ra he hé. Con có đôi mắt đẹp, đen láy. Con có gương mặt thông minh bướng bỉnh đúng như mẹ đã thấy con lần đầu trong ảnh chụp siêu âm.

Sáng hôm ấy, bà con đến ăn giỗ ở nhà bà ngoại lục tục kéo vào thăm con. Mẹ hả hê vì thành tích của mình, đã ăn hết món này đến món khác trong đống đồ ăn kếch xù bà ngoại mang đến. Kết quả là, sau một tuần kể từ lúc sinh con, mẹ tăng thêm 4kg. Hà hà.

Con yêu của mẹ, con là đứa trẻ xinh đẹp dễ thương đã sinh ra trong hân hoan và hạnh phúc. Hãy cám ơn Thượng đế đã cho mẹ con mình đựơc gặp nhau, con nhé. Mẹ luôn yêu con, yêu con rất nhiều.